All comments (223)
  • BJJ (10:37 am): You are a very bright person!
  • Genf20 Plus reviews (12:22 am): Hammer Beitrag, dies wollte ich auch schon Mal schreiben, wusste nur niemals wie man dies niederschreiben ...
  • du lich (11:46 am): thanks ban.
  • logiciels emailing gratuit (2:34 am): I consider something truly interesting about your weblog so I saved to my bookmarks .
  • Antony Mercardo (7:48 pm): Wohh exactly what I was looking for, appreciate it for posting .
  • Pollution essay (10:58 pm): Gut gemacht und weiter so! Ich habe bei der Grundung eines Wordpress-Blog zu Denken. Kennen Sie Websites, auf denen sie, ...
  • Daryl Hostetter (10:34 am): I'm glad to be one of the visitants on this fantastic internet site (:, thanks ...
  • Olin Flatter (10:26 pm): A really fascinating read, I may properly not agree entirely, but you do make some quite legitimate factors.
  • 天然手工香皂 (2:46 pm): 手工香皂
  • buy flexeril (5:10 pm): Thank you for this information! I used it for my diploma thesis =)
See all »
January 2012
M T W T F S S
« Dec    
 1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
3031  
Hong Nguyen

Tạo phù hiệu của bạn

5.12.2011

14h30

vừa về đến nhà thì trời mưa, mưa tuyết đầu mùa. lạnh và xám xịt.

thì bỗng dưng trời sáng lên, nhìn về bên phải, ey cầu vồng! nhớ ngay đến lần trước, năm 2 đại học. Hồi đó mình thấy 2 cầu vồng liên tục xuất hiện, đã 2 lần ước 1 điều giống nhau, vậy mà chả thành hiện thực:)) Buồn cười, theo kiểu buồn mà vẫn cười:D

rồi lần này lại ước^^ là 1 thứ khác, hi vọng hiiii vọngggg sẽ thành….

uhm mà chưa bgio đứng tầng 19 mà ngắm cầu vồng như hôm nay, cảnh rất là huyền ảo. tí tởn chạy vào nhà lôi đc cái máy ảnh ra thì hết, nhanh dã man, phí ơi là phí! đúng là cái j đẹp đều trôi nhanh, haiz.

30030796 du ss!

Nguyên tắc để chọn chồng!

23.02.2011

đã 5 ngày kể từ khi thi xong môn cuối, vậy mà h mới đủ rảnh rang để ngắm trời ngắm đất:) nhìn nắng vàng cuối chiều trải đều wa từng nóc nhà của thành phố, cảm giác bình yên. mỉm cười và viết blog. Thật là tao nhã =)) mở ngoặc, h mới thấy cái lợi hại của việc sống ở tầng 19! )

đã có điểm của gần hết các môn:) kì này hok tích cực = kì 1 nh kết quả lại tốt hơn, thui cứ coi như là mình đã bít cách học hơn đi keke.

rảnh.

viết mail – cái trò xa xỉ lâu lắm rùi mới làm.

lại lượn vô 1 note dài trên FB – cái việc hi hữu lâu lắm rùi mới đọc. Kể ra thì việc này cũng hok hoàn toàn vô ích:D  cái nội dung của nó như sau:

NHỮNG NGUYÊN TẮC ĐỂ LẤY ĐƯỢC CHỒNG TỐT


Nguyên tắc chung: Ngu thì chết, bệnh tật không tự nhiên sinh ra

Điều này có nghĩa là đàn ông không “tự dưng xấu”. Nhiều bạn lấy làm ngạc nhiên rằng người chồng mình sao trước, và sau khi cưới lại khác đến vậy. Trước kia anh ta dịu dàng, galant, sạch sẽ, còn sau khi cưới anh ta cục cằn, vô học, bẩn thỉu, một sự biến đổi thần kỳ chăng?
Không, cái người đàn ông cục cằn, vô học, bẩn thỉu ấy không tự nhiên sinh ra. Anh ta vẫn ở đó, ở trong cái lớp vỏ dịu dàng sạch sẽ lãng mạn ấy, chỉ có điều bạn không nhận ra thôi. Vì thế, lấy chồng tốt hay chồng xấu không phải là sự may rủi, điều đó phụ thuộc vào chính bạn, và chỉ bạn mà thôi. Bạn chọn đúng, bạn sẽ được hàng tốt, bạn chọn sai, bạn vớ phải hàng dởm. Nếu bạn không biết cách làm “người tiêu dùng thông thái”, thì chẳng có gì ngạc nhiên khi bạn bị ngộ độc, bị thương tích, bị ốm đau vì chính thứ hàng tự tay mình mang về.
Nếu bạn mua phải một con cá ươn, thì đó là do số phận, hay do bạn đoảng?
Vâng, xin hãy nhớ nguyên tắc đầu tiên: Bệnh tật không tự nhiên sinh ra, ngu thì (phải) chết.


Nguyên tắc 2: Yêu là chọn lựa

Nguyên tắc này còn được gọi là nguyên tắc: Không tin vào sự lãng mạn nhảm nhí.
Yêu là cái gì? Các bạn nhà văn, nhà thơ từ xưa đến nay đã tô vẽ, thần thánh hóa, huyền bí hóa, ngu xuẩn hóa tình yêu một cách triệt để, nào là yêu là hy sinh, yêu là hết mình, yêu là không biết tại sao yêu thì mới là yêu, yêu là không bao giờ nói lời hối tiếc blah blah… Tín đồ trung thành nhất của những cái tuyên ngôn hũ nút này tất nhiên là các bạn gái.
Các bạn quên mất hai điều quan trọng.
Thứ nhất, nhà văn nhà thơ là những kẻ thần kinh không bình thường, và nói chung là có cuộc sống không bình thường. Họ nhìn, đánh giá, cảm nhận cuộc sống theo một cách khác chúng ta, và thông thường là cực đoan. Họ không có cuộc sống bình thường chính là vì những suy nghĩ, cảm xúc có phần thái quá, lệch lạc đó. Vì thế trừ phi bạn cũng muốn sống như họ, còn không thì đừng có nghe họ.
Thứ hai, những kẻ hay tuyên truyền cho mấy thứ yêu là hy sinh, yêu là hết mình, yêu là không biết tại sao yêu thì mới là yêu, yêu là không bao giờ nói lời hối tiếc đó là ai? LÀ ĐÀN ÔNG. Tại sao? Bởi vì những điều đó có lợi cho đàn ông.
Với bản năng truyền giống của mình, đàn ông cần có những người đàn bà ngốc nghếch, dâng hiến, mù quáng… để có thể dễ dàng thực hiện chức năng giống nòi (cái này là do bản năng, ko phải cố tình đâu). Những người phụ nữ thông minh, biết cân bằng cảm xúc và lý trí tất nhiên không có lợi cho việc reo rắc gen khắp nơi, vì thế cần ngu hóa họ, đánh vào cảm xúc của họ, làm lạc lối họ. Cách tốt nhất là mang một thứ vô hình, khó xác định là tình yêu ra để làm công cụ.
Những cô gái bị ảnh hưởng bởi sự tuyên truyền một cách hoang tưởng về tình yêu này sẽ lao vào tình yêu (và đàn ông) như một con thiêu thân mù quáng. Không nghĩ, và không dám nghĩ, (sợ bị coi là “không biết yêu”) đến việc tìm hiểu, đánh giá, nhận xét, cân nhắc về cái người mà nhiều khả năng mình sẽ lấy làm chồng, cái người có ảnh hưởng quyết định đến hạnh phúc cả đời mình. Yêu là không thể lý giải được, yêu là không tính toán, yêu là đi theo tiếng gọi trái tim v.v. Ok tốt thôi, đến lúc bị một thằng chồng vũ phu đánh đập, bị bà mẹ chồng nanh ác chửi bới… thì mang trái tim ra mà đền nhé.
Tóm lại: Yêu là quá trình phát triển cảm xúc, và đặc biệt là sự tìm hiểu, chọn lựa cần thiết đối với người bạn yêu. Lý trí cần cho tình yêu cũng như trái tim vậy. Kẻ nào nói với bạn tình yêu không cần lý trí, ấy là bởi vì kẻ đó chẳng có tí trí óc nào. Còn nếu bạn cũng muốn mình không có trí óc như vậy, thì hãy xem lại nguyên tắc số 1!

Nguyên tắc 3: Tình yêu chẳng giúp được gì

Tại sao phụ nữ khổ hơn đàn ông? Bởi vì họ ít lý trí hơn. Phụ nữ suy nghĩ bằng trực giác, bằng cảm tính, cảm xúc, mà những cái này thì rất dễ tác động. Có nghĩa là lừa phụ nữ thì dễ hơn là lừa đàn ông. Mà chả cần phải lừa, tự họ lừa họ là đủ rồi.
Điều phụ nữ tin tưởng nhất là gì? Có tình yêu là sẽ vượt qua tất cả? , thật là buồn cười, thật là ngớ ngẩn. Giống như bọn nghiện vậy, có thuốc là chúng tin rằng có thể tự mình xây dựng được cả thiên đường cho bản thân, nhưng ai cũng biết thiên đường của nghiện thì hết cơn say thuốc là hết sạch, thiên đường của những kẻ coi tình yêu là phép màu cũng sẽ chết sau ngày cưới Khi dân nghiện say thuốc, chúng có cảm giác chúng trở thành siêu nhân có thể bay như chim, khỏe như gấu, vui như tết. Khi phụ nữ yêu họ cũng có cảm giác y như vậy, chính vì thế họ nghĩ rằng chừng nào cái cảm giác say sưa này còn tồn tại, họ có thể vượt qua tất cả, nào là cải tạo đàn ông, nào là khuất phục được mẹ chồng khó tính, nào là gánh vác được họ hàng nhà chồng blah blah…
Kết cục thì sao? Bọn nghiện thân tàn ma dại, kết thúc cuộc đời sau khi nhận ra những gì xảy ra trong cơn say của mình là không có thật. Còn phụ nữ mù quáng cũng thân tàn ma dại sau khi nhận ra rằng cơn mê tình chẳng giúp họ đương đầu tốt hơn với những khó khăn trong cuộc sống gia đình, ngược lại, những khó khăn đó làm họ tỉnh mộng, và rốt cục tình thì chẳng còn, lại đeo thêm mấy cục nợ đời.
Vì thế, hãy luôn nhớ rằng, tình yêu là con chim nhỏ, xinh xắn, yếu ớt. Nó không giúp bạn vượt qua chông gai thử thách gì đâu, ngược lại, bạn còn cần phải chăm sóc, bảo vệ, o bế nó các kiểu nếu không muốn nó chết . Muốn chăm sóc nó như thế, bạn phải có thời gian, phải có sức khỏe và tâm trạng tốt, mà những thứ đó không có được nếu cuộc sống của bạn quá khó khăn. Tất nhiên đôi khi nó giúp bạn, làm cho cuộc sống của bạn thêm dễ chịu, nhưng phần lớn thời gian thì bạn là người phải giúp nó, chăm nó. Khi bạn không có gánh nặng gia đình, khi người đàn ông của bạn vẫn còn nồng nàn (đang trong giai đoạn chinh phục thử thách mà) thì việc nuôi một con chim nhỏ xinh xắn rất là đơn giản, và nó hót cho bạn vui suốt cả ngày.
Nhưng khi bạn đầu bù tóc rối mặc bộ đồ nhàu nát cọ sàn vệ sinh thay cho osin trong nhà chồng, thì cái con chim ấy chẳng những không hót nữa, mà còn sẵn sàng ốm chết lúc nào không biết. Còn chồng bạn, luôn sẵn sàng nuôi một con mới (bản năng thôi, không cố tình đâu).

Đối thoại:

- Tình yêu ơi, tao khổ quá, sao mày không giúp tao vượt qua khó khăn?
- Tao có hứa giúp mày vượt qua khó khăn hồi nào đâu? Tự mày nghĩ ra cái công dụng đấy cho tao mà.
- Nhưng nhiều khi tao thấy có mày tao cũng có thêm sức mạnh đấy chứ?
- À, đại khái tao là viên thuốc hạ sốt, mày bệnh quá thì tao có thể giúp mày hạ nhiệt một lúc, nhưng tao KHÔNG PHẢI LÀ THUỐC CHỮA BỆNH. Còn mày thì cho rằng tao là thứ thuốc vạn năng bệnh nào cũng chữa. Mệt tao quá.

Nguyên tắc 4: Chuyện nhỏ là chuyện lớn

Bạn cho rằng điều gì là quan trọng ở người đàn ông đang tán tỉnh bạn?
Đa phần các bạn gái sẽ trả lời: Anh ấy tốt với tôi, anh ấy yêu tôi, thế là đủ.
Câu trả lời phổ biến (và tâm đắc) này của các bạn, rất tiếc hoàn toàn chả có tí giá trị nào trong việc tìm kiếm một người đàn ông tốt để làm bạn đời. Khi đàn ông đi tán gái, tất nhiên anh ta phải tốt, tất nhiên anh ấy nói anh ấy yêu bạn. Đem tiêu chuẩn “tốt với tôi, yêu tôi” ra để chọn lựa, chẳng khác nào con cá trong đối thoại sau:
-Cá, thế nào là một thợ câu giỏi?
- À, theo tớ một thợ câu giỏi phải có cần câu, có mồi câu.
Đấy, có buồn cười không? Đã đi câu, ai chẳng có cần, ai chẳng có mồi (loại thợ câu đi người không đến hồ, xòe tay ra cho cá tự nhảy vào là siêu nhân, không tính), cần và mồi chẳng là gì để chứng tỏ một tay thợ câu tốt, tương tự “tốt với tôi, yêu tôi” chẳng nói lên được gì về người đàn ông đang muốn có bạn.

Thế cái gì mới là “chuyện lớn” quan trọng để bạn xác định được một ông chồng tốt?
Đấy chính là những chuyện nhỏ. Những hành động cử chỉ lặt vặt trong đời sống hàng ngày.

Những chuyện lớn ai cũng chú ý, nên ai cũng cố gắng làm tốt, hoặc giả vờ làm tốt. Những chuyện nhỏ ít được để ý đến mới hiển thị tốt nhất một con người, đặc biệt là khi người ta lơ đãng, hoặc người ta cho rằng không có ai để ý đến mình. Anh ta ngáp có che miệng không, ăn xong có ngậm tăm đi ngoài đường không, gặp tai nạn trên đường có xúm vào xem không, khi tức giận có chửi bậy không, về nhà có vứt quần áo bừa bãi không, bóng đèn cháy có gọi thợ không, vay tiền bạn bè có trả đúng hạn không, ngồi một chỗ có rung đùi như bị động kinh không? Đấy, bạn phải tìm hiểu người đàn ông của đời mình thôgn qua những thứ “lặt vặt” đó.

Có bạn hỏi: Chuyện nhỏ vớ vẩn ấy thì liên quan gì đến tình yêu vĩ đại? Chỉ là những thói quen, sửa là được, quan trọng là yêu, tình yêu đủ lớn thì sẽ vượt qua hết… la la la…
Trả lời: Hành vi bắt nguồn từ thói quen, thói quen bắt nguồn từ tính cách, văn hóa. Mà TÍNH CÁCH, VĂN HÓA chứ không phải TÌNH YÊU, mới là sự đảm bảo cho hạnh phúc.
Ở cùng với một anh chàng tốt tính, hòa hợp, bạn sẽ từ không yêu chuyển thành yêu, từ yêu ít thành yêu nhiều. Ở với một anh chàng chẳng ra gì, tình yêu sẽ chết nhanh thôi.
Còn dùng tình yêu để thay đổi tính cách? Chuyện hài nhất thế kỷ, giờ nào rồi mà còn nói đùa thế?

Nguyên tắc 5: Đừng nghe đàn ông nói, hãy nhìn đàn ông làm

Khoảng 90% những lời lẽ của đàn ông về tình yêu với bạn gái của mình là không thể tin được. Đặc biệt là các thanh niên chim chíp tán gái thì thôi rồi, toàn mang nhạc thị trường, nhạc sến, trà sữa tâm hồn, danh ngôn, trích dẫn truyện tình ba xu, phim Hàn Quốc… ra ba hoa, thật là đến bò nghe cũng phải phì cười (thế mà các cô gái lại rất thích, lạ ghê)
10% lời lẽ còn lại thì có thể tin (chẳng hạn như “em ơi anh muốn x em”) nhưng lại không có giá trị lâu dài. Đây là điều phụ nữ dễ bị nhầm lẫn nhất, vì 10% này ngay cả những người đàn ông TỬ TẾ nhất cũng thường nói.

Chẳng hạn: Anh yêu em mãi mãi. Anh sẽ đi bên em suốt cuộc đời. Anh sẽ….
Họ có nói dối không? Không. Không nói dối, vì khi nói ra câu đấy họ thực sự nghĩ như thế. Chỉ có điều là còn một phần khác họ không nói ra, đôi khi vì họ cũng không hiểu được chính mình.

Anh sẽ yêu em mãi mãi … nếu lúc nào em cũng ngoan ngoãn, thơm tho, nhàn rỗi ngồi nép vào bên anh thế này này, như thế, tất nhiên là yêu. Nhưng sau này em đầy mùi nước mắm với nước đái trẻ con, ăn mặc nhếch nhác, bụng béo đầy mỡ… xin lỗi, anh không có ý lừa em, nhưng không hiểu sao anh… sorry.. tình cảm của chúng ta không như cũ nữa.
Cô gái khóc nức nở: Tôi đã hy sinh vì anh, tôi già, béo, xấu, bẩn cũng vì anh… thế mà anh lại…
Chồng (nghĩ thầm): Công nhận là em tốt, công nhận là em đúng. Nhưng mà điều kiện của tình yêu là phải thơm, sạch, mới, lạ. Bảo anh biết ơn em thì được, nhưng bảo anh run rẩy yêu em như ngày nào thì khó quá, cái này sao cố được.
Đàn ông khi yêu hay thích khẳng định mình, nói ra nhiều câu có chủ ngữ là ngôi thứ nhất: Anh thế này, anh thế khác… Các cô gái nghe say sưa, mắt chớp chớp miệng đớp đớp, tâm đắc ghê lắm. Mình yêu anh ấy quá, anh ấy bảo là… anh ấy hứa là…anh ấy là người…. Đến khi lấy về rồi, thỉnh thoảng lại nghẹn ngào, ôi mình bị lừa, ngày xưa nó nói dzậy mà bây giờ không phải dzậy.

Vậy kết luận ở đây là gì?

Nghe đàn ông tán cho vui thôi. Chủ yếu là phải nhìn xem anh ta làm được cái gì. Anh bảo anh lo được cuộc sống cho tôi, vậy phải xem anh có tháo vát, kiếm tiền được không. Anh bảo anh có trách nhiệm với tôi, vậy phải xem anh đối xử với bạn bè, người thân của mình thế nào. Anh bảo anh là người tốt, vậy phải xem anh có ghét chó và trẻ con hay không, vay tiền bạn có trả không…

Bạn nào yêu không mở to mắt ra mà nhìn, chỉ chết vì mấy câu văn hoa ba xu, đến lúc khổ lại đổ tại duyên số…xin mời xem lại nguyên tắc số 1.

Nguyên tắc 6: Đức tính quan trọng nhất của chồng?

Tôi không nói là “đức tính quan trọng nhất của đàn ông”, bởi vì mỗi người đàn bà cần đến đàn ông theo một nhu cầu riêng của mình. Có người mê đẹp trai, có người thích khỏe mạnh, có chị thích galant, có bà thích phong độ…tóm lại cái “nhất” đấy thiên biến vạn hóa, không sao tổng kết hết được.

Nhưng với vai trò làm chồng thì lại khác. Làm chồng tốt cũng cần nhiều tính chất khác nhau, lãng mạn, mạnh mẽ, giỏi giang, phong độ, tháo vát, thông cảm, bao dung, chăm chỉ… gi gỉ gì gi, cái gì cũng cần, cái gì cũng tốt. Nhưng tất nhiên là thật khó mà tìm được người hoàn hảo như vậy. Mà nếu có kiếm được, thì chắc bạn cũng chả đủ hoàn hảo để mà lấy được người ta. Thế thì, nếu như phải rút gọn, phải lựa chọn và quyết định trong những đức tính ấy, trong số những người bạn “có thể” lấy được, thì bạn sẽ lấy ai, lấy người như thế nào?
Hỏi đến đây, cả lớp đồng thanh: Lấy người yêu mình và mình cũng yêu, tóm lại lấy nhau vì tình ạ!!!
Cô giáo: Khổ quá, thế lúc chọn người yêu vậy, các em chọn ai, tìm người như thế nào?
Cả lớp: Yêu thì sao chọn được ạ, duyên số rồi, yêu mà biết tại sao yêu thì đã không phải là yêu ạ !!!
Cô giáo: %^&(&)#$$@

Đùa vậy thôi, topic này mong được giúp đỡ những người nghĩ rằng lý trí cũng cần thiết trong tình cảm. Còn với các tín đồ của yêu mê muội, cưới mù quáng thì đến cô giáo cũng bó tay, nói gì đến tôi
Trở lại với câu chuyện đức tính quan trọng nhất của chồng, có lẽ cũng cần chú thích thêm để các bạn đỡ thắc mắc, ấy là quan trọng nhất không có nghĩa là duy nhất cần thiết, lại càng không có nghĩa đó là yếu tố đầu tiên cần được đưa ra xem xét (cái đầu tiên, theo tôi nghĩ, là tìm hiểu xem đối tượng có bị Gay, hoặc bất thường về sinh lý hay không). Quan trọng nhất có nghĩa là, sau khi chúng ta đã có được hai ứng cử viên trước mặt, cả hai đều nam tính, nội tiết ổn định, biết đọc biết viết, chỉ số IQ trên 60… nhưng một anh thì biết đánh đàn ca hát múa rối nước còn một anh thì có cái “quan trọng” ấy, vậy nên chọn anh nào?

Đức tính đó là khả năng tiếp thu, học hỏi, nhận thức những sai lầm, điểm yếu của mình và cố gắng sửa chữa chúng. Nói cách khác, đó là khả năng tự hoàn thiện bản thân.
Nếu lấy một người chồng biết nhận ra khuyết điểm, dám nhận sai, sai dám sửa (không đảm bảo thành công 100%) thì các bạn có thể yên tâm là cuộc sống càng ngày càng tốt đẹp. Giống như bạn cưới một chiếc Kia Morning về nhà, mấy năm sau nó tự lên đời thành một chiếc Camry, rồi ít lâu sau lại trở thành một con Mẹc hoành tráng… thế có sướng không? Ngược lại, nếu lúc đầu lấy về một con Mẹc trông hoành tráng, rồi dần dần nó xuống cấp thành cái xe công nông thì thật tai họa.

Vậy khi chọn lựa, ngoài việc nhìn vào những gì đối tượng đang có, hãy để ý đến những gì đối tượng THAY ĐỔI trong quá trình quen biết, yêu đương, để ý đến cách anh ta tốt lên hay xấu đi xem anh ta có được khả năng tự hoàn thiện bản thân hay không. Nếu có, thì đấy chính là đức tính quan trọng nhất bạn cần ở chồng bạn.


chết thật, trước cứ nghĩ cần ng iu mình là đủ! May muh chưa/k đi đến cưới đấy nhé, nguy hiểm quá! =))


14.02.2011

Ở một nơi núi thò chân xuống biển

Ở một nơi núi thò chân xuống biển
Khoảng trống nhỏ nhoi là bãi cát ta ngồi
Em yêu núi còn anh thì thích biển
Tự bao giờ núi và biển sinh đôi

Núi lấn biển cứ nhoài người ra mãi
Biển xô vào nên sóng vỗ âm vang
Em yêu núi nên ngồi ngăn sóng lại
Anh dang tay sợ núi lấn ra dần

Ta đâu biết núi một đời yêu biển
Gió đại ngàn tâm sự mấy nghìn năm
Biển thầm lặng nằm tương tư dáng núi
Nỗi u hoài thành sóng vỗ mênh mang

Bãi cát ta ngồi nhỏ nhoi như vạt áo
Là đại dương của biển đấy em ơi
Là lưng thấp đèo cao núi không leo nổi
Biển kế bên mà chẳng thể ôm vào

Cái khoảng cách giữa hai ta cũng vậy
Một găng tay dù vời vợi muôn trùng
Em xích lại hay chờ anh xích lại
Biển xô vào sao núi cứ phân vân?

Nếu lỡ hẹn, biển vẫn nằm nguyên đấy
Sóng ra khơi rồi sóng lại quay về
Núi giận dỗi, núi chẳng đi đâu được
Trói buộc rồi tình ái với nhiêu khê

Anh yêu biển nhưng anh không là biển
Khi xa nhau dẫu biết lối quay tìm
Em yêu núi và em không là núi
Bước chân nào dừng lại với thời gian!

Cho nên núi dẫu thò chân xuống biển
Vẫn chừa ra một khoảng trống ta ngồi
Em yêu núi còn anh thì thích biển
Vẫn để dành một nỗi nhớ chia đôi…

Phan Thị Thanh Nhàn

ốm

15.12.2010

sáng.

cố gắng lắm mới dậy đc, lại mất công đấu tranh tư tưởng thêm 5ph mới đến trường. Gió thổi từng đợt lạnh buốt. Hum nay mặc áo dạ hok mũ, tuyết vương đầy trên tóc, trên mặt, mắt và mũi nữa. Bắt đầu ghét tuyết, trừ màu trắng tinh khôi đầy vẻ lãng mạn ra, chỉ đc cái lạnh và làm mọi thứ trở nên ướt át bẩn thỉu :D

vội vàng đi bộ. Mấy lần đến muộn hum nay ph đến sớm, thì đc hôm tutor ngủ dậy muộn, học muộn nửa tiếng. thế là lẹm vào giờ học bơi trưa nay, đành phải nghỉ.

trưa.

về nhà. thay vì đi Ubahn rùi đi bộ 10ph dưới trời tuyết, đã chuyển sang đi U tới Lichtenberg rùi lại nhảy Sbahn về nhà. Cũng đỡ lạnh hơn chút.

rang cơm cùng trứng rau đậu nem giò chả, mà hok dễ nuốt tẹo nào. đau họng quá.

hiện h:D

đag viết blog – cái hành động tốn time xa xỉ muh lâu nay chưa được làm. Kì lạ, đợi mãi chả thấy bùn ngủ, đã uống thuốc cúm rùi bth ph bùn ngủ lun chứ nhỉ.

Chờ 1 giấc ngủ ngon, ấm, hok có chút vương vấn sách vở projekt j hết. và rùi sẽ lại khỏi ốm và lại bắt đầu 1 ngày bthuong của sv du học. {chắc theo thiên hạ cái từ “du học” nghe sao muh sướng! =)) } haiz…..

7.9.2010

vậy là đã tròn 5 tháng 2 tuần kể từ khi đặt chân đến Đức, cũng đã có rất nhiều thay đổi.

K còn thấy ong đầu khi ph nghe tụi nó bắn tiếng Đ cả ngày với tốc độ tên lửa cùng đủ thế loại từ  chưa bgio nghe thấy nữa (chả hiểu cái khoa Đức nhà mình dạy cái j hok bít, đc tí dịch ngoại giao thì toàn cấp Chính phủ với bộ trưởng – chả bgio xài đến!)

Cũng hok thấy mỏi khi ph vác cái cặp to sụ cùng con lap hàng ngày đến trường nữa.

Cũng hok còn sức ép tâm lí như thi kì đầu nữa, ya dân Đức thông minh thì có thật nh điểm cũng phình phường thui :D

Cảm thấy mình đã lựa chọn đúng khi học  Wirtschaftsinformatik. Mặc dù cả lớp có chục đứa con gái thì đã bỏ hoặc chuyển ngành đến 1 nửa :) Mặc dù khi ai hỏi học ngành j muh nghe trả lời xong cũng ngạc nhiên: trời sao e con gái muh chọn khó vậy. hehe

Thực tế đang cảm thấy tự tin và hào hứng, ít ra cho đến h cũng đc học cái j mình thực sự  muốn, hok còn như trước kia ở  Vn muốn học Toán bme khuyên học Anh cho phù hợp sức khỏe, muốn học báo chí lại hướng ngoại ngữ  cho sau ney có tgian cho chồng con=))  Mà thực tế ngành mình h cũng hơi bị hot đấy chứ  hị hị

Nghĩ lại cũng may khi mà tự làm tất cả thủ tục muh lại trôi chảy, đi nhanh hơn cả các b làm dịch vụ, tạ ơn trời phật, tổ tiên; tạ ơn chúa và tạ ơn quí nhân phù trợ  cho con.

Quả thật sang học lun cũng là lợi thế, k mất time học tiếng, tiền và áp lực thi lấy bằng để xin trường; nh cũng là bất lợi lớn khi ph hòa nhập ngay lập tức và học hết tốc lực.  Nhất là đối với những ngành như  mình, các b Đ đều có kiến thức nền từ  hồi  Ausbildung, có nh ng đã đi làm, thậm chíc thêm đống zai chuyển từ trường khác sang – kinh khủng! Còn các b du học như  mình  thì đều  học tiếng 1 năm, rùi lại 1 năm dự  bị, bắn t.Đ cũng khủng rùi. Haiz nghĩ lại quãng time đã qua thấy mình cũng giỏi ra phết, haha

Mà đúng thật là có trải ngh mới bít thật giả thế nào, hồi trc nghe a c truyền cho thì tụi nc ngoài học Toán đều dốt cả, rùi là toán tụi nó dễ như  toán cấp 2 nhà mình ý, vớ vẩn cả. Dân Đ lớp mình cần có vài s để tính nhẩm đến 214 :( ( mà kiến thức thì toàn dạng kinh dị đại loại như komplexe Zahlen, hiểu chết liền! Môn này đc điểm cao nhất lớp nha, bị nổi từ  vụ này:D

Giờ thì đã quen với chủ nghĩa cá nhân là ưu tiên số 1 của dân Đ.

Quen với việc đúng h là đến sớm 15ph khi đi làm (thầy trưởng khoa mình hồi xưa dạy có  5ph mà chả câu đc em nào học theo^^ )

Cũng hok còn bỡ ngỡ khi bị ôm + hum má bởi zai chả thân mấy=))

uhm còn 1 thứ  đã quen nữa là đi làm. Cũng chả ph búp bê tr lồng kính j nh trước h có bgio làm j chân tay đâu. Toàn dạy thêm, vất vả nhất cũng chỉ là đợt chạy dự  án cho cty nghiên cứu thị trường, ah  là đợt làm cho FPT mệt hơn mới đúng chứ. Muh chả ăn nhằm j so với th8 vừa rùi ngày nào cũng dạy 6k10, làm 8 tiếng 1 ngày chứ.  Đúng là con ng, dễ thik nghi thiệt:D

H thì bỏ làm đi học thêm ở trường, để dành time cả tuần đi học  Programmierung- Programmierung khó nhắc chứ nào ph môn nào thú vị j cho cam. Trời từ hồi sag đây mình toàn làm nh thứ chưa h làm hok à!!! Na đc cái các b toàn busy cả nên có 1 thầy 1 trò học thui,  cũng  càng tốt cho mình muh buồn chết đi í.

Kể cũng hơi hối tiếc, vì cái lựa chọn oái oăm này muh mình ph bỏ việc chuyển ra làm cuối tuần ở MC Donalds, đúng cái nhà hàng đông nhất Berlin lun. Nghĩ lại vẫn acay, hôm đầu tiên đi làm đứa Leiter nó đã để mình 1 mình 1 quầy thanh toán, đúng ngày t7 khách quay cho chóng mặt lun. Còn ngày thứ 2 thì thú vị hơn, nó để mình 1 mình với 3 tầng bonus thêm phòng chiếu phim với tiệc sn cho trẻ con nữa chứ. Đáng ghét thật, hok có đứa đồng nghiệp nào có thể hiểu nổi tại sao mới vào làm muh nó dám+đc phép để mình làm gấp đôi cả cái bọn cũ như  thế, quyết định ghét cái mụ  đó!

naja, h thì mình chả bít mình đag viết cái j nữa,  chả dám đọc lại, chắc là lủng củng lắm đây:)) cũng lâu lắm rùi hok có time để vào cái website này. Bùn cười hok ph hum trước 1 tên ở lớp hỏi về cái ảnh tr này k thì có khi cũng quên web lun:)) Thật khó tưởng tượng đc là có ngày mình lại trở thành ng thế này, hok có time xem tivi, đọc báo, mỗi ngày check fb khoảng 10ph, chấm hết. Từ  khi qua  đây bỏ lun sở thik đọc truyện kinh điển, dẹp lun mọi gợi í phim ảnh. Chat chit dài thì trừ với mama còn lại đếm trên đầu ngón tay, hoặc ph vừa ăn vừa chat :) ) Lịch gặp mặt hay đi chơi b.be kín trước cả tháng, ax ax. Có còn đúng là mình hok vậy ta? =))

humm, dù sao cũng đã hoàn thành kì học đầu tiên. Lại sống lại quãng time học  hành chạy xô như  hồi ôn thi đại học, chỉ có điều bổ sung thêm khoản đi  làm nữa. Quả thật đôi khi đơn giản mún đi dạo cùng ai đó thong thả 1 buổi chiều, ngắm hoàng hôn và cs gấp gáp trôi wa. Nh cái việc trai gái làm b.be đơn thuần ở Vn đã khó chứ  nói j ở đây. Haiz, dù sao vẫn chưa có ý định thik nghi với lối iu nhanh của bên này:D

Trước đây cũng làm đc 1 vài việc muh nghĩ lại thấy vui, nh thường là vẫn hối tiếc giá như  mình làm tốt hơn. Nh từ h sẽ hok vậy nữa, cảm thấy bdau già dần rùi;)) hok thể để phí phút giây nào nữa. Quả thật cs có ý nghĩa hơn khi mình sống trọn vẹn và sống có mục đích (mặc dù ph hi sinh nhìu thứ).

Hp là khi mình là chính mình:)

mới

trường mới, bạn mới, không gian mới, cuộc sống mới. nh sao cảm thấy chả có j thay đổi :D   K bit do châu Âu già nua cũ kĩ hay tại sống cùng ng thân, k có cảm giác cô đơn với đc ăn đồ việt suốt^^

mà côg nhận ở đây kì cục thật, nhìn đâu cũng thấy xám xịt. Ngay cả Grafiti trên tường cũng k “bunt” như nhà mình. Sắc đỏ tươi duy nhất muh mình nhìn thấy là trên máy bay: nóc vài tòa nhà, hix. Vậy là có kha khá thử đồ màu đỏ của mình ph bỏ, mặc dù đã bít mà cố vác sang, tiếc ghê!

mấy hum nữa đến trường k bit thế nào, chứ hôm qua cũng hơi thiếu tự tin 1 tẹo. Dek j, đứa Ausländer nào bắn t.Đức cũng như dân Đức ý, bọn nói kém k hiểu chui đi đằng nào hết, huhuhichic

Tạm thời vẫn chưa ph nấu ăn hay làm j cả, hihi thế nên chẳng học đc j mới. Ah có lẽ thứ duy nhất mới học đc là chạy tàu. Trời đất cắm đầu cắm cổ chạy, chưa hum nào đc diện giày cao gót!

Bao giờ mới hết lạnh nhỉ, mình sag tầm này là quá may rùi, mà sao vẫn thấy lạnh kinh, gió khiến mình đau đầu, vậy mà k ai bịt mặt cả, hehe, theo bọn bên này đến mệt, khỏe kinh.

Muh có 1 điều k thể mê nổi: đi xuống dưới nhà đổ rác cũng ph mặc quần áo hẳn hoi, haiz. Lại còn quả ra đường là ph bôi kem mặt, kem tay, mất time kinh khủng. K hiểu tụi con gái cứ ra ngoài là trag điểm thì mất bao lâu mỗi buổi sáng nhỉ, mệt chết đi.

Lại bùn ngủ rùi! mình như con gấu ý. Mà có con gấu nào còi k nhỉ^^ xog vụ học hành này quyết ph lập Plan tăng cân khác mới đc!

Ngộ

1 hum gió lạnh. 1 ngày cuối đông.
lang thang 1 mình, đi bộ cho nó máu.

chưa ăn tối, đói. và rét nữa. H mới hiểu cảm giác của những ng k gia đình – hiểu phần nào thui, vì mình vẫn mặc ấm hơn bao nhiu, èn thik thì ăn lúc nào chả đc. Hik chứng tỏ họ khỏe thật. :D

lên Đài tưởng niệm. Vắng tanh. Thật chả giống cuối tuần, tấp nập các đôi. Vắng vẻ theo 1 cái kiểu ghê ghê. Vậy mà mình đã từng thik ở đây, tất nhiên vì mình chưa bgio đi 1 mình, haiz. Mua khoai nướng, mà k thể ăn. Ở cao gió quá. Xuống thấp 1 tẹo, vẫn rất lạnh. Cái kiểu tối tối vắng vắng thật đáng gét. Thấp chút nữa, thấy cả mấy ông chụp ảnh với trông xe dưới kia, đùa chứ  nhỡ bọn nó có nổi máu làm j, chả có ai chắc mình k kịp ngáp. hehe

lại đi bộ lên chùa, mỏi chân rùi đấy. thế nào lại lên chùa. Ở đây kiểu j cũng đông èn an toàn hơn :D

có tiếng tụng kinh, hik. Cho 1 ng vừa mất. Lại 1 mình ngồi. Vẫn gió, vẫn lạnh. nh k sợ. Qua chòi khách, nhìn quanh nhìn quẩn, bỗng dưng thấy 1 bức viết mờ mờ. Dí cái mũi vào thì dịch đc thía này:

Sống là động mà k xao động
Sống là thương mà lòng chẳng vân’ vương
Sống hiên ngang danh lợi chẳng màng
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến

câu này kể ra nghe cũng wen wen, mà nó ở cái chỗ cũng k khó nhìn. Chắc là bthường k đủ tĩnh tâm để thấy và đọc đc.
Chả hiểu sao trong cái khung cảnh ney, tâm trạng ney, thấy thik cái câu ney thế! k bit nhìn thấy đọc có ph có cơ duyên j hok, nh muh hơi bị hợp hoàn cảnh đấy.

Nói vậy chứ bít bgio mới vượt đc ải thứ 3, danh lợi chẳng màng :D

Ít ra cũng ngộ ra đc nhìu điều:

- có những sự thật hơi phũ phàng, cho dù k tin và k mún tin, nh vẫn là sự thật PH chấp nhận (nghe liên tưởng ngay câu Sherlockholmes ^^)

- có những thứ tưởng chừng k thể thiếu, nh khi k có sẽ thấy mất cũng chả sao, hehe

- cuối cùng, cái j cũng có ý nghĩa của nó, và khi ta đủ chín ta sẽ tự ngộ ra.

Đã đến lúc đóng và mở rùi.

Mỉm cười nhé và nói xin chào!

quyet rui day!

quyet dinh mau ng chog li tuong cua minh:

1. gioi cong nghe

2. de nghi tip da :D

Tai vi RAT CHI QUA U LA THAT VOG BUC MINH, vi may th ngu ma minh ph kho so viet k dau’ nhu the nay. Get!

K, ph ke chi tiet ra day, sau nay moi khi buc minh lai comment them cho do tuc.

Ma cu nhac den tu “tuc” la thay tuc them, huhu. Dao nay minh den qua the.

Dau tien la hum truoc, mat het nhug j hay ho nhat trog dth, tich tru bao nam!

Hum kia, cai lai Win, the la loan het ban phim, hong? ca Webcam + hong? con may anh nua chu. The la hok con j

Nh ma cay cu nhat van la vu lap. Bon IEC nha minh ngu kinh di! chinhxac: NGU -lau lem rui moi dc use tu nay, nh ma ph use that. Ai doi bat ng ta di qua di lai, hen ho 4,5 lan, mat 2 ngay, ma k cai dc Win. Cai Win – nur so! Ban phim tieg Nhat ma dan Bach khoa con lam fat dc ngay, the ma tieg Duc cha hieu ai trug tam IEC to tuog’ ma loay hoay suot. Den h sua dc cai webcam, het loan. ban phim thi lai k viet dc dau tieg Viet chu!

Tum lai la, cai dich vu j o nha minh cug deu het. Sau nay sog o Hn thi k noi, chu Tn thi nhat dinh k bit cog nghe k lay lam chog!

?

phù, cuối cùng cũng có những phút tự do, cho riêng mình. Tính từ h cho đến chiều, hik.

Sao muh Tết năm nay bận kinh khủng. Mọi năm chỉ tít mù đến mùng 5 là xog hết, mà năm nay đến tận h, lại chả trưa nào đc nghỉ cả, đấy là chưa gặp bạn bè, k chúc Tết đc nhà đứa nào, tụ tập j hết. HIX. Bi h đi thì có mà vô duyên chết, (hum wa có ng vào chúc Tết mình đã ghét rùi, chắc mình đi nhà nta cũng gét wa’ haiz)

chả bít ngày mai mình sẽ ph làm cái j trước. Còn nhìu thứ ph làm quá, cũng nhiu` thứ mún làm quá. Mà thực ra trong số nh j mình mún làm thì làm đc mỗi cái Duy nhất là trồng cây sưa, Thế mà lại bị nhổ!!! Scheiße

Mới chỉ có cảm giác j đó rất mơ hồ, chả rõ là lo lắng hay bùn nữa. Chỉ bít nó giống như cảm giác lúc nhận đc visa, chả vui. Chỉ đơn giản là thực hiện điều nên làm lâu rùi, đã định lâu rùi, kiểu như  “ờ, cuối cùng thì cũng xong”. Từ lúc đặt vé mua vé đến h tầm nửa tháng, cũng chả cảm thấy j. Có lẽ do còn 1 tháng nữa ở nhà, chưa gần không khí chia ly, hik

Ngày mai, khi mình k còn bận axax, hi vọng mai k ai đến chơi nữa (nói thế này k bit có bị liệt vào lũ láo toét k ), chắc ph lao vào học thui, sao chưa có không khí học hành lo lắng j thế này, cứ mỗi lần thi xong là tiếng Đức lại chạy đâu hết cả, thế đấy!

Mà bùn cười, dạo này k thấy đứa nào nhờ mình dạy tán gái = t.Đức. Cứ nghĩ đến là phì cười!

Chả hiểu sao, số ng mình quen học t.Đ ở tpho ney đếm trên đầu ngón tay, mà sao mấy thằng b đứa nào cũng định tán e học tiếng Đ nào đó, ac ac, đến chết. Lại nhớ hồi dạy các b Trung quốc tiếng Việt hahaaaa Thật sự k chủ ý trước đâu, nh cứ có ng nhờ là k kiềm chế đc ý định chơi đểu ^^

Thui từ năm mới làm điều thiện, thề k chơi xấu bọn tán đểu nữa hị hị

! phân tâm rùi, chả nhớ đag viết cái j nữa. Haiz.

theo Thầy đi lễ

uhm đúng là hơi vui 1 tí thật, vì hum nay có nhiu thứ khá là thik^^

erstens: là ng đầu tiên đc thầy rủ đi lên Đền, mà lại lên đúng cái đền thầy đích thân kêu cúng lập ra chứ.

2: vui hơn nữa là (mặc dù thầy đã nói trước) cả đoàn >10 người toàn con nhang đệ tử tâm phúc với 2 cháu nội iu quí của thầy, hehe. Thấy mình vừa trẻ, chưa trình đồng j cả, là hỏi sao đc đi, hị hị. Thêm vụ tối qua thầy còn bao cuộc gọi xin đi cùng chứ, oho đc ưu tiên thật là khoái – mình như trẻ con ý^^

3: chứng kiến vài thứ thật là đẹp.

Đầu tiên đường vào là đi giữa 2 hàng cây găng chứ. Nhớ hum trước đi tàu vừa bảo Duy mập là lâu lâu chả thấy cây găng. Rùi kế đến là cảnh non nước hữu tình- chắc mình khoái nên tả có phần hơi thiên vị ;) ) chứ thực ra cũng hơi giống đường vào Núi cốc, 1 bên ruộng 1 bên núi đá^^

Cảnh đền cũng đẹp. Đền Hích thì có con sông chảy qua trước mặt. Còn trước khi lên đền Min thì đi bộ qua con đường lau sậy cực lãng mạn.

Ngoạn mục là ở đoạn gặp 1 đoàn giễu hành tập kết. Chừng 5 con Jep với tá Vespa cổ. Bố khỉ, nhìn nó cắm cờ thật là khí thế, mà đội ngũ mặt mũi + ăn mặc cũng hợp với xe, cảm giác nhìn ng ta làm thứ mình thik thật là ghét, hứ! xìiii

4: đc thăm nhà thờ 1 dòng họ. Hix làm mình lung lay. Trước đây thik 1 ngôi nhà hiện đại, lịch sự, muh h đag chao đảo với cái nhà gỗ toàn tập. Ngồi trên bộ bàn ghế nghiến mấy trăm tuổi thấy mát kinh, cũng sướng. Lại còn con rùa ngậm kiếm làm từ bìu cây mà to đùng chứ. Nghe có vẻ hiếm hiếm mà còn làm 2 bộ, quá đáng! ah riêng còn quả đầu với sừng nai thì mình chả bít thật giả thế nào, sừng j mà to đc như vậy, cứ cho là giả đi, cho đỡ ghét, thống nhất thế!

5: quan trọng nhất là m có đc cảm giác thoải mái, uhm thanh thản, k chắc là j đó ở giữa 2 từ này, và đôi chút thỏa mãn. Cảm giác h đã bình tĩnh hơn mấy hum trước rùi, kệ xừ cái kết quả bọn DSQ có ra sao, mình sẽ dek thèm sốt ruột nữa, chỉ hơi hơi 1 tí thui, hihi

Túm lại mình thấy đi đến những nơi tôn nghiêm, thanh tịch, và nhất là có cảnh đẹp nữa thật là hết sảy. Mà vẫn bùn cười vụ bác Sâm, lần đầu gặp mặt, nói chuyện chưa đc vài câu đã nhận con dâu như đúng rùi, advertise cho con trai ác chiến lun :) )